
『시간이 있었으면 좋겠다』
Ước gì ta có thời gian
KIM SHIN-JI

Tác giả Kim Shin-ji, người đã hát về cuộc sống như một nhân chứng đặc biệt cho cuộc sống thường nhật, giờ đây đã tìm thấy ý nghĩa sâu thẳm nhất trong trái tim mình. Nhận ra rằng mình liên tục nói “để sau” và trở thành một “người bận rộn, tệ hại” với những người thân yêu, cô hiểu rằng điều duy nhất mình cần là “thời gian”.
***
Author Kim Shin-ji, who has sung about life as a unique witness to everyday existence, has now found the deepest meaning in her heart. Realizing that she constantly says "later" and has become a "busy, terrible person" to her loved ones, she realizes that the only thing she needs is "time."
Genre:
contemporary
Form:
essay
Each piece is an excerpt translated solely for portfolio and study purposes, with no commercial intent.
To respect copyright, only short portions of the original works are included, and they are not to be shared or distributed outside this site. If an author or publisher requests it, I will remove any sample immediately.
Tôi thử tưởng tượng ra một ngày tôi được thoả thích theo ý mình.
Tưởng tượng khoảng thời gian từ khi thức dậy lúc ban mai cho tới khi chìm vào giấc ngủ, trống trải như những bông tuyết trắng chưa bị ai dẫm đạp lên. Mình làm gì bây giờ nhỉ? Ta luôn rung động khi lựa chọn một thứ mà bản thân muốn làm nhất trong số những điều mong muốn. Nếu có thể tự do lấp đầy một ngày, hẳn tôi sẽ mong chờ tới khi hôm nay bắt đầu, và tới khi ngày mai đến. Tự bao giờ mà tôi đã quên mất rằng cuộc sống thật ra cũng giống vậy mà thôi?
"Ước gì ta có thời gian."
Nếu trong lòng tôi cũng có một căn phòng và một cái bàn, và trước bàn dán một mảnh giấy nhớ có chép một khổ thơ; thì trong mấy năm vừa qua, trên bức tường trong lòng tôi chỉ có duy nhất một mảnh giấy nhớ như vậy. Khi ấy, tôi thực sự không có chút thời giờ nào. Cái đứa “tôi” vẫn hay đùa rằng một ngày có 24 tiếng nghĩa là 8 tiếng để ngủ, 8 tiếng làm việc, 8 tiếng tận hưởng cuộc sống đã biến mất từ lâu rồi.
Tôi cứ lặp đi lặp lại cảnh bán thời gian để kiếm tiền, rồi lại dùng tiền đó để mua lại thời gian; dẫu rằng việc tôi muốn làm với số tiền kiếm được cuối cùng cũng chỉ là dùng thời gian theo ý mình. Để làm những việc tôi cho là "quan trọng" ngay bây giờ, tôi đã phải gạt bỏ những thứ thực sự quý giá với mình về phía sau. Tôi đã tự nhủ sẽ không trở thành một con người bận rộn đến mức đâm ra bạc bẽo, nhưng khi ấy, rõ ràng tôi đã tệ bạc đi rồi. Bởi lẽ tôi càng sống chăm chỉ, tôi lại càng trở nên hời hợt với cuộc đời của chính mình.