top of page

「리틀 프라이드」

Niềm tự hào bé nhỏ
SEO JANG-WON

“Niềm tự hào bé nhỏ” là một lát cắt trong cuộc sống của Tommy, một người đàn ông chuyển giới đang tái tạo cơ thể để tìm kiếm bản thân đích thực, và Austin, một người đàn ông sinh ra nhỏ bé, tìm kiếm sự biến đổi như một tấm khiên chắn khỏi ánh nhìn soi mói của thế giới. Con đường của họ giao nhau như hai dòng thủy triều lặng lẽ, mỗi bên đều được thúc đẩy bởi khát vọng nhưng lại được cuốn trôi bởi những dòng chảy khác nhau.

Câu chuyện của Seo Jang-won cho thấy khao khát được người khác chú ý có thể trở thành cả gánh nặng lẫn một hình thức kiêu hãnh mong manh.


***


“Little Pride” drifts between the lives of Tommy, a transgender man reshaping his body in pursuit of his truest self, and Austin, a man born small who seeks transformation as a shield against the world’s gaze. Their paths cross like two quiet tides, each moved by longing yet carried by different currents. 

Seo Jang-won’s story reveals how the desire to be seen, whether gently or defiantly, can become both a burden and a fragile form of pride.

Genre:

contemporary, literary, queer

Form:

short story

Each piece is an excerpt translated solely for portfolio and study purposes, with no commercial intent.

To respect copyright, only short portions of the original works are included, and they are not to be shared or distributed outside this site. If an author or publisher requests it, I will remove any sample immediately.

Tôi nhận được ảnh của Austin vào bốn giờ chiều thứ Năm, khi đang đứng trước máy pha cà phê trong phòng nghỉ, lưỡng lự có nên uống thêm một tách cà phê nữa hay không. Trong ảnh là hai chân Austin có gắn khung kim loại tròn cố định cùng bàn tay trái giơ ngón cái lên của cậu. Có vẻ cậu tự chụp nó khi nằm trong bệnh viện một mình. Tôi lập tức hiểu ra ý nghĩa của bức ảnh ấy.


"Austin, cuối cùng cậu cũng làm rồi à?"


"Ừ, tháng trước. Giờ tôi đang cao lên vùn vụt đây này."


Lần cuối cùng tôi trò chuyện lâu với Austin là khi cậu nghỉ việc ở công ty để thực hiện phẫu thuật tăng chiều cao. Cậu bảo rằng mình đang thu thập đủ kiểu thông tin về phẫu thuật kéo dài chi và giải thích cho tôi về các phương pháp kéo dài xương ống chân, từ kỹ thuật Ilizarov đã phổ biến từ lâu đến kỹ thuật LON mới phát triển gần đây. Austin nói rằng nếu áp dụng phương pháp hiện đại thì thời gian phục hồi sẽ ngắn hơn và cũng ít đau đớn hơn, nhưng tôi nghe thế cũng thấy đủ dài và đủ đau lắm rồi. Xem ra, rốt cuộc thì cậu cũng vẫn thực hiện ca phẫu thuật ấy. Tôi nhắn rằng cậu thật đỉnh và gửi một biểu tượng cảm xúc giơ ngón cái. Austin lập tức trả lời.


"Mà có chuyện này, Tommy ạ, tôi nhờ cậu một việc được không?"


"Nhờ gì thế?"


Tôi vừa trả lời vừa vô thức nhíu mày, nghĩ rằng không chừng mình lại bị cuốn vào một việc phiền hà nào đấy.


"Tôi có đặt một gói hàng từ lâu rồi mà giờ họ mới giao tới văn phòng. Cậu mang nó tới bệnh viện cho tôi được không? Lâu lắm rồi không gặp nhau, tôi cũng muốn nói chuyện một chút."


Tôi không trả lời mà bước ra khỏi phòng nghỉ và đi về phía chỗ ngồi vẫn còn bỏ trống của Austin. Nơi ấy bây giờ như một cái kho tạm bợ, dưới bàn chất đầy nào thùng rỗng, nào màng bong bóng khí, giấy lót thân thiện với môi trường, băng dính gói hàng. Đúng như lời Austin, nằm giữa đống thùng rỗng là một chiếc hộp nhỏ dán nhãn vận chuyển quốc tế.


[...]

bottom of page