top of page

『옆집의 비혼주의자들』

Những kẻ độc thân quanh ta
KIM JI-SEO

“Những kẻ độc thân quanh ta” của Kim Ji-seo là một tiểu thuyết đương đại Hàn Quốc khai thác đời sống của những người lựa chọn không kết hôn trong xã hội vẫn còn đặt nặng chuẩn mực gia đình truyền thống. Câu chuyện theo chân nhân vật Soojin, một giáo viên trung học, khi cô quan sát, va chạm và dần kết nối với những con người “ở bên cạnh” mình, mỗi người mang một lý do riêng cho lựa chọn sống độc thân. Với giọng kể châm biếm nhẹ nhàng nhưng không thiếu sự ấm áp, tác phẩm đặt ra những câu hỏi về tự do cá nhân, kỳ vọng xã hội và ý nghĩa của việc sống theo cách mình mong muốn. Những tình huống đời thường được khắc họa tinh tế, vừa gần gũi vừa gợi suy ngẫm. Đây là một câu chuyện không xoay quanh những biến cố lớn, mà tập trung vào những thay đổi nhỏ trong nhận thức và mối quan hệ giữa con người với nhau.


***


“The Non-Marritalists Next Door” by Kim Ji-seo is a contemporary Korean novel that explores the lives of individuals who choose not to marry in a society still shaped by traditional expectations surrounding family and relationships. The story follows Soojin, a schoolteacher, as she observes, encounters, and gradually connects with the people “next door,” each carrying their own reasons for remaining single. Told with gentle satire and quiet warmth, the novel raises questions about personal freedom, social pressure, and what it means to live according to one’s own choices. Everyday situations are portrayed with subtlety and emotional precision, making the narrative both familiar and thought-provoking. Rather than relying on dramatic events, the story focuses on small shifts in perspective and the evolving connections between people.

Genre:

contemporary, literary

Form:

novel

Each piece is an excerpt translated solely for portfolio and study purposes, with no commercial intent.

To respect copyright, only short portions of the original works are included, and they are not to be shared or distributed outside this site. If an author or publisher requests it, I will remove any sample immediately.

“Sau này, nhạc nền tang lễ của mình sẽ là bài ‘Chú mèo lãng mạn’ của Cherry Filter.” Soojin nghĩ thầm khi nghe bản ‘Hành khúc đám cưới’ của Wagner vang lên đến lần thứ 49 rồi để mặc nó trôi tuột từ tai này qua tai kia.


Hội trường cưới là một nhà hàng bình dân ở Kangnam, nội thất được thiết kế theo phong cách nhà thờ với trần nhà cao vút, một tấm thảm trắng tinh trải phía dưới làm lối đi, hoa tươi trang trí sơ sài như thể bị công ty tổ chức tiệc ăn chặn, người dẫn chương trình đứng trước bục liên tục tu nước suối ừng ực, chú rể đứng đón khách ở lối vào; còn nhân vật chính của hôm nay, ‘cô dâu’, thì đang ngồi như một con búp bê trong phòng chờ. Khách khứa bàn tán đủ thứ chuyện thường thấy: từ kiểu dáng váy cưới mà cô dâu chọn, vị trí của ngôi nhà tân hôn hai vợ chồng sẽ dọn vào sau tuần trăng mật – có phải là nhà riêng không, nghề nghiệp và lương bổng, lần gặp mặt đầu tiên, địa điểm cầu hôn; đến cả những câu bông đùa về tướng số của người sắp trở thành mẹ chồng, chuyện gửi xe ở đâu, lấy phiếu ăn hay chưa, hôm nay ai đến và ai không đến.


Tất cả những thứ này khiến Soojin phát ngấy.


“Tôi cứ thấy cảnh này là lại rớt nước mắt.”


Vừa tới cảnh cô dâu chú rể chào hỏi bố mẹ đằng gái là thầy Jinyoung, thầy giáo tiếng Anh khối hai, người đến đây cùng Soojin, đã rưng rưng nước mắt như thể mình là nhân vật chính. Anh đã hẹn hò được năm năm, cũng đã thoáng đề cập tới chuyện cưới xin, xem chừng anh chàng cũng muốn kết hôn lắm rồi đây.

bottom of page