top of page

『대도시의 사랑법』

Tình yêu nơi thành phố lớn
PARK SANG-YOUNG

“Tình yêu nơi thành phố lớn” kể về Young, một người đàn ông đồng tính lang thang khắp Seoul, trải nghiệm tình bạn, nỗi đau tan vỡ và hành trình tìm kiếm một nơi thực sự thuộc về mình. Qua lối kể chuyện hài hước, tự trào và sắc sảo, Park Sang-young đã khắc họa nỗi cô đơn của cuộc sống thành thị – nơi tình yêu đến trong những khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng để lại dư âm dai dẳng.


***


“Love in the Big City” follows Young, a gay man drifting through Seoul with equal parts cynicism and tenderness, as he navigates friendship, heartbreak, and the search for something that feels like home. Through sharp humor and aching vulnerability, Park Sang-young captures the neon loneliness of city life — where love arrives in brief, brilliant flashes and leaves behind the soft echo of who we become.

Thể loại:

contemporary, literary, queer

Hình thức:

novel

Các đoạn trích chỉ được dịch nhằm mục đích phục vụ cho việc học tập và xây dựng portfolio, không có mục đích thương mại.

Để tôn trọng bản quyền, chỉ những đoạn ngắn của tác phẩm gốc được đưa vào và không được chia sẻ hoặc phân phối bên ngoài website này. Nếu tác giả hoặc nhà xuất bản yêu cầu, đoạn trích sẽ được gỡ xuống ngay.

Tôi bước vào Emerald Hall ở tầng ba của khách sạn. Nghe bảo có 400 khách khứa, nhưng cảm giác còn nhiều hơn thế. Tôi ngồi vào chỗ đã được chỉ định ở gần bục sân khấu rồi nhìn một lượt khắp các bàn. Những khuôn mặt của các bạn học khoa Pháp Văn đều đang hiện diện ở đây, mỗi người đều già cỗi theo một tốc độ riêng. Nhưng tất thảy là có bao nhiêu người thế nhỉ? Ra đây chính là kết quả của việc Jaehee ghé qua chớp nhoáng vào những dịp được gọi đến như buổi nhậu của câu lạc bộ hay ngày hội quay lại trường trong suốt thời gian đó. Những lúc thế này, tôi mới thấy khả năng hòa đồng của Jaehee đúng là ở mức sởn gai ốc. Tôi trao đổi mấy lời chào hỏi xã giao với những người bạn học đã không gặp trong suốt năm năm, thậm chí là mười năm qua. “Nghe nói cậu thành nhà văn rồi. Chúc mừng nhé!” “Chịu khó liên lạc một tí đi xem nào.” “Tụi nó đồn nhau là mày chết rồi, mà trông vẫn ổn áp đấy nhỉ!” “Đọc tiểu thuyết của ông ở đâu được thế? Tôi tìm trên mạng cũng không có.” “Mà viết lách thế chắc vất vả lắm nhỉ. Mày béo lên nhiều phết.” “Mày vẫn uống rượu kiểu đấy đấy à...”


Sách của tôi dự kiến ít lâu nữa mới phát hành. Tao bớt uống đi nhiều rồi. Vừa già vừa béo thì tụi mày cũng không phải dạng vừa đâu. Cứ nói chuyện kiểu này thì mấy thói say xỉn của tao ngày trước lại trỗi dậy thôi. Tôi rất muốn nói ra như thế, nhưng đành cố giữ sự thanh lịch của một người tuổi 30 trong xã hội này và cười trừ cho qua. Nếu có ai đó nói rằng đã đọc tiểu thuyết của tôi rồi thì phải nói thật là toàn bịa thôi. Thật buồn cười khi tôi đã tốn công chuẩn bị câu trả lời cho những câu mà chẳng ai hỏi. Nếu tự ý thức quá độ là một căn bệnh thì cũng là bệnh nặng ra trò đấy.


“Buổi lễ sẽ bắt đầu trong ít phút, xin quý vị quan khách vui lòng ổn định chỗ ngồi.”


Anh chàng dẫn chương trình cho lễ cưới nghe nói là bạn của chồng sắp cưới của Jaehee. Phần mặt dưới của anh ta nhọn hoắt, da thì bóng loáng cả lên, chắc chắn không phải gu của tôi. Anh ta có khẩu âm vùng Gyeongsang nặng trịch, mà có vẻ cũng chẳng có tài dẫn chương trình gì hết. Nghe nói anh ta là phóng viên truyền hình thì phải. Tôi làm còn tốt hơn nhiều. Tục lệ cái nỗi gì chứ? Lòng đố kị vô cớ dấy lên trong tôi.


[...]


bottom of page